“Hình như làm quá rõ ràng phải không?” Triển Chiêu đột nhiên hỏi.
Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Ta cũng thấy vậy, nếu như thật sự có liên
quan đến Từ Thái Phượng, nàng trước giờ vẫn đều điệu thấp, trốn ở phía
sau, vì sao đột nhiên lại xuất hiện, lại còn để nha dịch kia thấy được hình
dạng của mình, cách làm này không hợp lẽ thường!”
“Những võ lâm nhân sĩ này vốn đã như chim sợ cành cong, lần này sẽ
lại nhất nhất chỉ mũi nhọn vào Từ Thái Phượng.” Triệu Phổ lạnh lùng nói,
“Bất quá nói đi cũng phải nói lại, ai độc ác như vậy? Giết nhiều người thế
này chính là vì muốn giá họa cho Từ Thái Phượng?”
“Có thể giống như lời lão đầu kia nói, có quan hệ với đại nạn gì đó
không?” Công Tôn ngồi chồm hổm trên mặt đất, “Về phần đến tột cùng có
quan hệ với Từ Thái Phượng hay không, phải trở về hảo hảo tra một chút.”
Tất cả mọi người nhíu mày không nói.
Rất nhanh, các nha dịch mang theo đại đội nhân mã tới, vừa nhìn đến thi
thể thì đều cau mày, càng khiến cho người phiền toái chính là, hai phái
chính tà vùng Trung Nguyên này, không biết từ nơi nào nhận được tin tức,
cũng đều tới nơi, vừa nhìn thấy cảnh máu chảy thành sông, thủ túc đồng
môn của mình đều lâm nạn, bi thống không thôi, hô hào muốn bắt hung thủ.
Bọn Triệu Phổ bất động thanh sắc, phân phó nha dịch khiêng thi thể đi.
.
Sau khi khiêng thi thể về nha môn, trong nhất thời, Tùng Giang phủ lại
bùng nổ, quả nhiên, không biết từ đâu truyền ra cái tên Từ Thái Phượng,
hơn nữa rất nhanh đã gây xôn xao dư luận, giang hồ quần hùng là nhân tâm
kinh hoàng, bọn Triệu Phổ thì lại là bất động thanh sắc.