Mọi người nghe được tóc gáy đều dựng thẳng.
Công Tôn nói, “Thấy chết mà không cứu, không tốt lắm đâu.”
Triệu Phổ nhăn mặt nhíu mày, nhìn Tử Ảnh và Giả Ảnh trên tường, hai
người vội lắc đầu, bọn họ không đi!
Triệu Phổ lại nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường,
“Lần trước không phải ngươi từng đi sao, hay là lần này phiền phức lần
nữa…”
Bạch Ngọc Đường vừa nghe đã tái mặt, nghĩ tới tràng diện lần trước,
xoay người tìm chỗ nôn một chút.
“Ha hả.” Triển Chiêu nhìn theo bóng lưng của Bạch Ngọc Đường, hỏi
mọi người, “Kỳ thực hắn rất thú vị đó nga.”
Công Tôn và Triệu Phổ giật giật khóe môi một chút, cười không nổi.
Lúc này, chỉ thấy Bao Chửng cũng tới, vừa đi vừa mặc xiêm y tiện thể
hỏi, “Xảy ra chuyện gì?” Phía sau theo vài nha dịch.
Triệu Phổ vừa nhìn, đúng lúc lắm, liền nói với các nha dịch, “Mau! Vào
xem thái sư sao rồi!”
“Dạ!” Các nha dịch rất nghe lời, vừa xông vào, không bao lâu bịt mắt
chạy ra, phía sau là Bàng thái sư quần áo lộn xộn đuổi theo, “Các ngươi
thấy cái gì rồi! Ta làm thịt các ngươi!”
Bao Chửng nhanh chóng ngăn cản, thả cho các nha dịch kia chạy mau,
vừa nhìn Bàng thái sư, thấy lão quần áo bừa bộn, Bao Chửng nhịn cười,
nói, “Ô, thái sư, nhìn ngài như vậy, thật nhục tư văn a.”
Bàng thái sư vội lấy tay vuốt lại xiêm y bị xé rách trên người, giận trừng
mọi người, “Các ngươi đều ở đây a! Tại sao không tới cứu ta a? Hại ta bị