DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1706

“Đi tìm phụ thân ngươi a.”

“Đừng!” Tiểu Tứ Tử đột nhiên ồn ào.

Triệu Phổ dừng bước, thấy thần sắc của Tiểu Tứ Tử, hỏi, “Cãi nhau với

phụ thân ngươi sao?”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, lắc đầu, Triệu Phổ đã rất lý giải Tiểu Tứ Tử

rồi, tiểu ngốc tử này là tuyệt đối sẽ không gạt người, xem ra không có cãi
nhau… Vậy tại sao không cho mình đi qua?

“Phụ thân ngươi đang ngủ?”

“Ngô…” Tiểu Tứ Tử nghĩ có nên nói bậy gạt Cửu Cửu hay không đây,

nếu nói phụ thân đang ngủ, Cửu Cửu sẽ không đi.

“Ngủ sớm như vậy?” Triệu Phổ nhíu mày, hôm qua Công Tôn bị mình

làm cho sợ trắng bệch mặt mũi, hay là bị dọa ra bệnh đây. Nghĩ tới đây liền
nói, “Nguy rồi, đi xem phụ thân ngươi đi.”

“Ai… Không được đi!”

Tiểu Tứ Tử ngăn cản Triệu Phổ, ôm cổ hắn xoay tới xoay lui, muốn hắn

quay về phía sau.

Triệu Phổ bị bé làm cho mơ hồ, liền hỏi, “Tiểu Tứ Tử, đến tột cùng là

chuyện gì vậy? Ngươi muốn đi đâu đây a?”

Tiểu Tứ Tử suy nghĩ một chút, giơ một ngón tay chỉ, “Bên kia!”

Triệu Phổ quay đầu lại nhìn nhìn, bất đắc dĩ, “Bên kia là tường!”

Tiểu Tứ Tử bóp bóp ngón tay, nói, “Nói chung ngươi không được đi về

phía sau!”