Màn đêm buông xuống, Triển Chiêu vẻ mặt không thoải mái mặc một
thân y phục dạ hành lại quấn một mảnh khăn che mặt, nhìn nhìn Bạch Ngọc
Đường và Triệu Phổ thêm Công Tôn phía sau.
“Ta đi là được rồi, các ngươi theo làm chi?” Triển Chiêu thắt chặt khăn
che mặt.
“Lúc ngươi không ổn thì chúng ta có thể hỗ trợ.” Bạch Ngọc Đường
cười vỗ vỗ hắn, cùng hắn đi ra ngoài, Triển Chiêu phiền muộn, “Tại sao tối
thui tối mò mà ngươi lại mặc một thân bạch xuất môn, như vậy thật giống
hắc bạch song sát.”
“Giống sao?”
Bạch Ngọc Đường nhìn mình rồi lại nhìn hắn, hai người vừa đấu võ
mồm vừa đi tới trước.
Công Tôn đi ở phía sau, Triệu Phổ khoác vai y, nói, “Thư ngốc, tình cảm
của hai người bọn họ tiến triển thật nhanh a, đã bắt đầu đấu võ mồm rồi.”
“Ân…” Công Tôn gật đầu, nói, “Ta nghĩ hai người bọn họ sau này sẽ vì
vấn đề ai cưới ai gả, có thể sẽ đánh nhau ba ngày ba đêm, sau đó một bên
đùa giỡn khôn vặt dùng ám chiêu thắng lợi!”
“Nga.” Triệu Phổ gật đầu, “Vậy thắng được phỏng chừng là Triển
Chiêu, hắn tuyệt đối tinh ranh hơn Bạch Ngọc Đường.”
“Cũng không chắc a.” Công Tôn lắc đầu nói, “Bạch Ngọc Đường có đôi
khi tinh ranh mà ngươi lại nhìn không ra đó, huống chi, hắn còn có bốn
huynh đệ và một đại tẩu làm hậu thuẫn nữa, thực lực không thể coi thường
a.”
“Như thế à, bất quá ta tương đối coi trọng Triển Chiêu một chút.” Triệu
Phổ nhướng mi một cái, “Mèo bắt chuột, đạo lý nghìn đời không đổi mà.”