Triệu Phổ thì vừa nghe xong hai bên đối thoại, đại thể minh bạch, mấy
người bọn họ, thậm chí toàn bộ Khai Phong phủ, đều có thể bị Từ Thái
Phượng dùng như ngọn giáo (lợi dụng). Lúc này tốt rồi, Tà Hữu Đạo giúp
đỡ Từ Thái Phượng diệt trừ cừu địch năm đó, bây giờ nàng lại giúp đỡ bọn
họ diệt trừ Tà Hữu Đạo, vụ án năm đó phơi trần trước thiên hạ, chính nàng
ta lại không bị liên lụy, còn thuận tiện mang ra âm mưu của Lý Nguyên
Hạo… Diệu a! Nữ nhân này khó lường.
Chờ khi Triệu Phổ mang theo Công Tôn chạy tới, Tà Hữu Đạo đã bị
Triển Chiêu bắt, mà những bang chúng của Tà môn càng không địch lại
Bạch Ngọc Đường, bị một lưới bắt hết.
Từ Thái Phượng cười ha hả ngồi xuống, nói, “Nhân tang đều lấy được.”
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, Triệu Phổ cũng
tới, Công Tôn sau khi hỏi thăm chân tướng, nhịn không được mà nhíu mày,
nhìn Từ Thái Phượng, “Những người giang hồ năm xưa hại chết Tào bang
chết chưa hết tội, nhưng hậu nhân của bọn họ có tội gì? Tuổi còn trẻ đã bị
liên lụy…”
“Giết người cũng không phải là ta.” Từ Thái Phượng trên mặt cũng rất
bình tĩnh, “Là Tà Hữu Đạo, nhẫn tâm cũng không phải ta, là Tà Hữu Đạo…
Hơn nữa, đám giang hồ bại hoại đó đầu nhập vào Tà môn, sát hại chính
nghĩa chi sĩ của Tào bang mà lại được vinh hoa phú quý, hậu nhân của bọn
chúng không lẽ không có chỗ tốt sao? Hơn nữa chức vị của Tà môn và địa
vị của người giang hồ đa số là thế đại đương truyền (truyền cho nhiều đời),
ngươi khó đảm bảo bọn họ sau này sẽ không làm ác, nói chung, chuyện của
ta đã làm xong, cũng không lo lắng, mau mang người trở về là quan trọng.”
“Chờ chút.” Công Tôn hỏi, “Ngươi quả nhiên là quả phụ của Tào bang
năm đó?”