DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1757

chờ ta luyện công xong, ta lập tức tới Khai Phong tìm ngươi, ngươi phải
ngoan ngoãn chờ a.”

“Ân ân~~” Tiểu Tứ Tử hừ hừ hai câu, Tiêu Lương đ

ắp chăn cho bé, cùng bé nằm.

Triệu Phổ giúp Công Tôn chỉnh lý hành nang (bọc hành lý), hắn không

có vật dụng gì, nhưng Công Tôn phải đóng gói đại lượng dược liệu, những
thứ này đều là y mua tại phía nam, qua một thời gian họ còn phải đi Mạc
Bắc, phỏng chừng đến lúc đó dùng được.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng đã sớm thức dậy, lần này Bạch

Ngọc Đường muốn theo Triển Chiêu bọn họ đến Khai Phong, về phần vì
sao, mọi người cũng là hiểu lòng không nói, dù sao, quan hệ của Bạch Ngọc
Đường và Triển Chiêu không ai lên tiếng, nhưng mà hai người này nói cảm
tình tốt thì cũng tốt, tình nghĩa được thì cũng được, nói chung, chính là
không quá như những người bình thường với nhau.

Bao Chửng và Bàng Cát hai người niên kỷ lớn, đương nhiên ngủ không

lâu, thức dậy thì liền như ngày thường mà cãi nhau, trong viện cũng rất náo
nhiệt, người của Hãm Không đảo cũng thức dậy, chuẩn bị phụ mọi người,
còn tặng cho vài xe thổ sản.

Một lúc lâu sau, mọi người ăn một bữa điểm tâm, khởi hành, hùng vĩ oai

nghiêm quay về Khai Phong.

Tiểu Tứ Tử cũng đã tỉnh lại, bé còn nhớ đến phải tạm biệt Tiểu Lương

Tử, thấy Tiểu Lương Tử bên cạnh, hai bé thân thân thiết thiết mà thủ thỉ
một hồi, Tiểu Tứ Tử lưu luyến bị Công Tôn ôm vào trong xe, vịn vào cửa
sổ xe cùng Tiêu Lương nói lời từ biệt, Tiêu Lương tiễn bọn họ lên thuyền
rồi mới ửng đỏ đôi mắt nhìn Tiểu Tứ Tử khóc rời đi.