“Nếu như người Tây Hạ vận dụng đại lượng trảo ly, vậy quân doanh có
thể có nguy hiểm hay không?” Triển Chiêu hỏi Triệu Phổ.
“Chuyện này không cần lo lắng, lúc ban đầu chúng ta đề phòng bị đào
đất, cho nên dưới nền đất của Hắc Phong thành đều có chuẩn bị, bào không
vào, người ta nói…” Hạ Nhất Hàng nhìn nhìn Triệu Phổ, động vật hung
mãnh nhất vùng này tại bên trong quân doanh chúng ta, trảo ly đều sợ hắn.
Tất cả mọi người nhịn cười nhìn Triệu Phổ, Triệu Phổ bĩu môi.
“Người của chúng ta đã tìm mấy lần khắp hoàng cung, tìm trong các đại
trạch tại Hưng Khánh, thủy chung vẫn không có đầu mối, có thể là… đã ở
dưới đất?” Âu Dương Thiếu Chinh hỏi.
Long Kiều Quảng gật đầu, “Trước kia quả thật có vài tin đồn, nói Lý
Nguyên Hạo vận dụng đại lượng nhân lực, mở một tòa địa hạ thành (thành
lũy trong lòng đất), bên trong cũng coi như dày đặc cơ quan, Bát vương có
thể bị ngốt trong địa hạ thành đó hay không.”
“Ân… Tốt nhất là có thể thám thính rõ ràng.” Triệu Phổ suy xét một
chút.
“Không bằng chia binh làm hai đường đi.” Triển Chiêu đề nghị, “Người
Tây Hạ đa số đều nhận thức các ngươi, hành động không tiện, nhưng ta và
Bạch huynh chưa từng tới, chúng ta phụ trách âm thầm thâm nhập Tây Hạ
dò hỏi, xem có thể tìm được nơi giam giữ Bát vương gia hay không.”
Triệu Phổ nhìn nhìn Công Tôn, Công Tôn gật đầu, “Có thể làm, nhưng
phải đặc biệt cẩn thận.”
Vì vậy, mọi người phân công nhau hành động.
Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thay đổi một thân xiêm y, cải trang
tiến nhập Khánh Hưng, nhóm Triệu Phổ và Công Tôn thì ở lại trong quân