DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1819

“Đúng rồi.” Công Tôn hỏi, “Hỉ yến vài ngày nữa sẽ khởi hành, ngươi

mang theo bao nhiêu người đi?”

“Nga… Ta tương đối muốn đi một mình.”

“Như vậy sao được!” Công Tôn nói, “Ta cùng đi với ngươi.”

Triệu Phổ nhíu mày, lắc đầu, “Thư ngốc…”

“Ta biết ta không có võ công, nhưng trong thời khắc mấu chốt ta có thể

nghĩ ra chủ ý cho ngươi.” Công Tôn nói, “Ngươi đi một mình quá nguy
hiểm, ta lo lắng.”

Triệu Phổ sờ sờ mũi, cũng không cự tuyệt, gật đầu, “Cũng tốt.”

“Tiểu Tứ Tử cũng đi!” Tiểu Tứ Tử mở miệng.

“Ngươi không thể đi!” Công Tôn và Triệu Phổ trăm miệng một lời

(đồng thanh).

Tiểu Tứ Tử mở to hai mắt nhìn hai người, chỉ thấy hai người trợn to mắt

dáng vẻ hoàn toàn không cho thương lượng, Tiểu Tứ Tử mếu máo, “Ô…”

Hai người cũng ý thức được mình quá hung, Công Tôn vội dỗ dành,

“Tiểu Tứ Tử, ngươi không thể đi a!”

“Vì sao?” Tiểu Tứ Tử mất hứng.

Triệu Phổ ở bên cạnh thấy được, nhớ tới Tiêu Lương mỗi lần dỗ Tiểu Tứ

Tử đều là bách thí bách linh, nó cũng không khuyên, mà là đổi chủ đề, bèn
nói, “Tiểu Tứ Tử, ngươi là tiểu vương gia mà, chúng ta đều đi cả thì trong
quân doanh như rắn mất đầu, ngươi phải ở lại giúp ta áp trận a.”

Tiểu Tứ Tử sửng sốt, “Như vậy a…”