Công Tôn thấy Tiểu Tứ Tử ngừng khóc, ngước mắt liếc Triệu Phổ một
cái —— Ngươi cừ thật a!
Triệu Phổ híp mắt cười —— Học từ Tiểu Lương Tử.
“Áp trận a?” Tiểu Tứ Tử hỏi.
“Đúng vậy, trước đây ngươi cùng phụ thân học y thuật lâu như vậy, phải
ở lại trong đại doanh hỗ trợ a, ngươi là tiểu vương gia, không thể làm mất
mặt Cửu Cửu.” Công Tôn hùa theo Triệu Phổ nói.
Tiểu Tứ Tử nghe xong, biểu tình trên mặt cũng nghiêm túc lên, chăm
chú nói, “Ngô! Tiểu Tứ Tử sẽ không làm phụ thân và Cửu Cửu mất mặt!”
Công Tôn và Triệu Phổ liếc mắt nhìn nhau —— Thành công!
Trấn an được Tiểu Tứ Tử rồi, Hạ Nhất hàng vào đại trướng, hỏi Triệu
Phổ, “Vương gia, ngài mang bao nhiêu người đi dự hỉ yến?”
“Ảnh vệ.” Triệu Phổ nói, “Các ngươi đều lưu lại cho ta, ta có dự định
khác.”
“Vương gia, ngươi sợ Lý Nguyên Hạo mượn cơ hội…”
Triệu Phổ gật đầu, “Tiểu tử này lòng muông dạ thú phải đề phòng, hơn
nữa gần đây dã lư bên kia cũng có chút động tĩnh, mặt khác, nếu như cứu
không được Bát vương thì sớm muộn gì cũng gặp rắc rối, các ngươi chia
binh ra vài đường cho ta, thực sự không ổn thì đánh, xem hiệu lệnh của ta
hành sự.”
“Dạ.” Hạ Nhất hàng nói, có chút lo lắng hỏi, “Vậy… Vương gia an toàn
của ngươi?”
“Ta dẫn theo nhiều ảnh vệ như vậy, Lý Nguyên Hạo dù có thiên quân
vạn mã cũng không hảo chặn được ta, hơn nữa có thư ngốc này theo, hắn