Lý Nguyên Hạo nhận thư, lắc đầu, “Hảo ngươi một Triệu Phổ a, nói ra
lời này…”
“Nguyên soái.” Tề Lương hỏi, “Triệu Phổ không trúng kế, làm sao bây
giờ?”
Lý Nguyên Hạo thở dài, “Vậy cũng không có cách, hắn không phản ứng
ta ta cũng không chơi lại được, thủ hạ của Triệu Phổ khác thì không có, chỉ
có nhiều người tài ba, phải cẩn thận đề phòng, thủ vệ của hoàng thành thế
nào?”
“Hồi vương gia, vạn vô nhất thất.” Tề Lương nói, không quên hỏi một
câu, “Bát vương gia bên kia, có cần tăng số lượng nhân thủ hay không…”
“Nghìn vạn lần không!” Lý Nguyên Hạo khoát khoát tay, “Ngươi ta
cùng Triệu Phổ không phải lần đầu tiên giao tiếp, người nọ là tuyệt đối
không thể cho hắn một tia đầu mối.”
“Dạ.”
“Đúng rồi.” Lý Nguyên Hạo bảo tùy tùng tìm một thái y, đưa hộp cho
hắn nhìn, hỏi, “Đây là loại dược liệu gì?”
Thái y chắp tay một cái, “Hồi vương gia, là cẩu tiên.”
Lý Nguyên Hạo vừa nghe thì tức đến méo mũi, giơ tay vứt hộp gấm,
“Hảo cho Triệu Phổ ngươi a, ngươi chờ!”