DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1845

Tiểu Tứ Tử mấy ngày nay sẽ về Bàng Cát và các ảnh vệ chiếu cố, vẫy

bàn tay bé bỏng cho đến khi Công Tôn bọn đi khuất không còn thấy bóng,
Tiểu Tứ Tử mới bắt đầu ủy khuất dẩu mỏ cúi đầu rầu rĩ không vui.

Bàng Cát nhìn thấy, cười chọc bé, “Tiểu Tứ Tử, không sao đâu, ngươi

chờ phụ thân ngươi trở về mang đồ chơi cho ngươi nha.”

“Ngô.” Tiểu Tứ Tử ghé vào trên vai Bàng Cát vẫn rầu rĩ không vui,

Bàng Cát thì lại sung sướng, ai nha, hảo ngoan hảo khả ái nha… Mấy ngày
nay hảo hảo dụ dỗ nó, tốt nhất có thể nhận lão làm kiền gia gia (ông nội
nuôi) hay gì đó… Mỹ mãn a!

Vì vậy, Bàng Cát bắt đầu sủng ái đại kế của lão, nhí nhảnh liên tục vỗ

mông ngựa Tiểu Tứ Tử, yêu thương vô vàn a.

.

Buông chuyện người trong quân doanh lo lắng chờ tin không đề cập tới,

lại nói về hành trình đến Hưng Khánh của nhóm Triệu Phổ.

Công Tôn và Triệu Phổ cưỡi một con ngựa, ngựa đi được canh giờ thứ

nhất, hai người còn nói nói cười cười cãi nhau ầm ĩ, rất thích ý.

Tử Ảnh và Giả Ảnh cách khá xa, Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường bọn họ

đã sớm âm thầm lẻn vào Hưng Khánh phủ. Đã không có Tiểu Tứ Tử luôn
bám dính lấy Công Tôn không buông, Triệu Phổ có thể biết được cái gì là
thế giới chỉ có hai người rồi —— Hạnh phúc vô cùng a!

Chỉ là tới canh giờ thứ hai, Công Tôn bắt đầu lo lắng, “Ngươi nói, Tiểu

Tứ Tử có ăn cơm trưa không?”

Triệu Phổ nhìn sắc trời một chút, “Còn chưa tới giờ cơm trưa mà.”

“Ai nha, nó có theo Thạch Đầu chạy loạn rồi ngã sấp xuống không?”