DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1861

Cử động khẽ này của Thạch Đầu khiến Tiểu Tứ Tử tỉnh lại, chậm rãi mở

mắt, nằm đờ ra.

Bàng Cát vội tiến lên, “Ai nha, Tiểu Tứ Tử, tỉnh a?”

Tiểu Tứ Tử nhìn chằm chằm Bàng Cát một hồi, ít lâu sau mới xoay

người nắm móng vuốt của Thạch Đầu tiếp tục ngủ, trong miệng lầm bầm
một câu, “Phụ thân…”

Bàng Cát bên cạnh đấm ngực… Khả ái muốn chết! Lão thiên gia ban

thưởng cho ta một tôn nhi đi! Muốn chết rồi!

.

Triệu Phổ nói xong, Hưng Bình chỉ là thản nhiên cười một cái, “Cửu

vương gia, Hưng Bình tuy là một giới nữ lưu, nhưng cũng biết chút đại thế
thiên hạ. Liêu, Tống, Hạ phải ở thế chân vạc, thiên hạ mới có thể thái bình,
một ngày hai phương tranh chấp bị thương một phương, vậy một phương
thắng tất nhiên thực lực tăng cao, đến lúc đó sẽ môi hở răng lạnh… Tất
nhiên nguy hiểm cho một phương khác.”

Triệu Phổ nhíu mày.

(Hạ là gọi tắt tên nước Tây Hạ do ngoại tộc thời đó thường dùng)

“Ta biết, vương gia muốn nhất thống thiên hạ, địch nhân lớn nhất không

phải là Đại Tống, mà là Cửu vương gia ngươi.” Hưng Bình công chúa nhẹ
nhàng thở dài, “Ta đến hòa thân cũng bất quá là tạm thích ứng chi kế mà
thôi, hiện nay nội bộ Liêu quốc đại loạn, căn bản không rảnh nghênh chiến,
lúc này nếu Tống triều bị Hạ ngầm chiếm, vậy kế tiếp chính là Liêu quốc
ta… Cho nên trước khi ta đến, thái hậu đã nói với ta, bảo ta vô luận thế nào
cũng phải ngăn cản Hạ Tống giao chiến, bình an tiễn các ngươi trở về ——
Để lại Triệu Phổ, mới có thể lưu lại thái bình một thời!”