Đương nhiên, lời này Triệu Phổ không hảo nói ra miệng, đành giả vờ đã
nhớ tới, lắc đầu, “Công chúa khách khí, không cần giữ trong lòng.”
Hưng Bình nhìn trái nhìn phải, cười hỏi, “Cửu vương gia, Hưng Bình có
một chuyện không rõ, muốn nhờ vương gia hỗ trợ phá giải một phen.”
Triệu Phổ gật đầu, hỏi, “Công chúa, muốn hỏi gì?”
“Vương gia vì sao phải tới tham gia hôn yến?”
Triệu Phổ cười, “Bởi vì Lý Nguyên Hạo thỉnh a.”
Hưng Bình nhíu mày lắc đầu, nói, “Cửu vương gia, theo ta được biết,
quan hệ giữa Tây Hạ và Đại Tống rất căng thẳng, an toàn của ngài quan hệ
đến an nguy Đại Tống, không sợ là Hồng Môn yến sao?”
Triệu Phổ nghe xong, khẽ nhíu mày, nhìn nhìn Hưng Bình, xem nàng ta
có điều gì muốn tiếp tục nói.
Hưng Bình công chúa cười, thấp giọng hỏi, “Vương gia, có phải bị uy
hiếp, hoặc là có nhược điểm gì nằm trong tay Lý Nguyên Hạo?”
Công Tôn híp mắt lại, hỏi Giả Ảnh bên cạnh, “Bọn họ rất quen thuộc
sao?”
Giả Ảnh vội lắc đầu, đem nguyên nhân hậu quả trước kia Triệu Phổ và
Hưng Bình nhận thức đều nói một phen, Công Tôn nheo mắt lại vẻ mặt
không thoải mái.
Giả Ảnh thì lại cười thầm, tâm nói, vương gia cuối cùng cũng hết khổ,
Công Tôn đã biết ghen.
Triệu Phổ thấy Hưng Bình tựa hồ có mục đích mà đến, liền cười gật đầu,
“Công chúa cũng rất thông minh.” Nói xong, đi tới một bên ngồi xuống.