Công Tôn nhỏ giọng nói, “Loại thuốc đó a, bị đũa quấy vào thì vô hiệu.”
Triệu Phổ trợn tròn mắt, “Thần kỳ như thế a?”
Công Tôn nhướng nhướng mi, hơi đắc ý, “Đương nhiên!”
Một bữa hỉ tửu biến thành nháo kịch, Lý Nguyên Hạo xấu hổ kính rượu
cho mọi người, đồng thời lần nữa nói tửu thái không thành vấn đề, nhưng
sứ giả các nước vẫn không dám ăn, còn hơi lo lắng, bữa hỉ tửu ngày mai của
Lý Nguyên Hạo không biết có càng thêm náo nhiệt hay không.
Xấu hổ mà kết thúc tửu yến, Lý Nguyên Hạo trở về ám khí ám nghẹn
(giận nhưng phải nén), nhưng hắn cũng không dám phái người tùy ý kiểm
tra, sợ Triệu Phổ bọn họ cố ý chọc hắn tức giận, để hắn trúng kế, hảo nhân
cơ hội tìm được chỗ Bát vương.
Mà chuyện khiến cho Lý Nguyên Hạo càng đau đầu đã theo đó mà đến,
các vương tử bệnh đến hơn nửa đêm còn phát điên, hoàn toàn không có xu
hướng chuyển biến tốt. Sứ giả các nước đã có chút sợ hãi, tâm nói, sẽ không
phải là Lý Nguyên Hạo muốn mượn cơ hội đuổi tận giết tuyệt?! Đều bắt
đầu nảy ra ý muốn rời đi.
Lý Nguyên Hạo đành tự mình dẫn theo ngự y, đến chữa bệnh cho từng
người.
Mà Công Tôn bọn họ thì đang âm thầm chuẩn bị.
.
“Thư ngốc.”
Sau khi trở về phòng, Triệu Phổ lại ngồi bên bàn lau đao, thấy Công Tôn
nằm trên giường trở mình không ngủ được, liền an ủi, “Đừng nóng vội,