DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 1922

Tiểu Tứ Tử ghé vào đầu vai Triệu Phổ cùng Thạch Đầu đang đuổi theo

phía sau nhìn nhau nhăn mặt.

Triệu Phổ nhìn thấy, nói, “Thạch Đầu đã lớn như vậy rồi?”

“Ân!” Tiểu Tứ Tử gật đầu, “Có thể cưỡi nga, Thạch Đầu chạy rất

nhanh.”

“Chi chi chi.” Thạch Đầu liên tục kêu to, tựa hồ có chuyện gì muốn nói,

gấp đến độ liên tục bật lên bật xuống.

Tiểu Tứ Tử nhìn nó một hồi, hỏi, “Thạch Đầu, ngươi cũng nghĩ như thế

sao?”

“Chi chi.” Thạch Đầu vẫn nhảy bật.

Triệu Phổ bật cười, “Mới vài ngày không gặp sao lại trở nên nhao nhao

như vậy? Trước đây thì bướng bỉnh thật, nhưng chưa từng kêu to như thế
a.”

“Mới không phải nha.” Tiểu Tứ Tử lắc đầu, nghiêm túc nói, “Thạch Đầu

kêu là bởi vì nghĩ có kỳ quái…”

“Điều gì kỳ quái?” Triệu Phổ nhìn bé.

Tiểu Tứ Tử che miệng lại, “Không thể nói, nói Cửu Cửu sẽ mất hứng.”

Triệu Phổ có chút nghi hoặc, nhéo má bé, “Ngươi nói cái gì ta còn có thể

mất hứng sao? Lão tử thế nhưng là cha ngươi, có chuyện gì không dám nói
với ta?”

Tiểu Tứ Tử cười khanh khách nói, “Ta đây nói ra Cửu Cửu không được

giận.”

“Ân.” Triệu Phổ gật đầu, “Nói.”