“Sao các ngươi lại gọi một người xa lạ là Tiểu Bát Tử.” Tiểu Tứ Tử mấp
máy môi, “Người kia không phải Tiểu Bát Tử đâu!”
Triệu Phổ đứng lại, có chút mờ mịt nhìn Tiểu Tứ Tử, hỏi, “Ân?”
Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, “Người trên quân sàng kia nha, hắn không
phải Tiểu Bát Tử a.”
“Cái gì?” Triệu Phổ tâm nói, vật nhỏ đại khái là quên hình dạng của Bát
vương gia, bèn nói, “Tiểu Tứ Tử, Bát vương hơi gầy chút, nhưng hắn…”
“Ân ~” Tiểu Tứ Tử rất chắc chắn mà lắc đầu, “Không giống mà!”
“Chỗ nào không giống?” Triệu Phổ cười nói, “Trước đây ngươi thường
ngẩng mặt nhìn hắn, lúc này cúi đầu nhìn, cho nên thấy không giống phải
không.”
“Không phải đâu.” Tiểu Tứ Tử lầm bầm, “Tay của Tiểu Bát Tử rất trắng,
người này trên tay có vết chai…” Nói xong, bóp bóp bản tay vì luyện đao
mà rắn chắc của Triệu Phổ, “Nha, chính là giống như tay của Cửu Cửu còn
có Bạch Bạch Miêu Miêu.”
Tiểu Tứ Tử nói hết lời, Triệu Phổ triệt để ngây ngẩn cả người, hắn nghĩ
nghĩ lại, nhìn Tiểu Tứ Tử, “Tiểu Tứ Tử, ngươi chỉ nhìn tay thôi sao? Còn có
điểm nào không giống.”
“Có nha.” Tiểu Tứ Tử nói, “Người này tóc phía sau tai bị quăn lại, tóc
Tiểu Bát Tử rất thẳng, còn nữa, chính là chân chân hắn to hơn Tiểu Bát Tử,
tay tay cũng to… Hoàn toàn không giống mà.”
Triệu Phổ nhíu mày hỏi, “Ngươi xác định tay chân hắn to hơn một
chút?”