DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 820

Bàng Cát nằm trên giường nhỏ gật đầu, hướng về phía nữ nhi mình liên

tục nắm tay, ý muốn nói —— Khuê nữ ơi, con phải cố lên a!

.

Công Tôn thấy Bàng Cát tựa hồ có chút khó chịu, liền từ trong cái hòm

thuốc tùy thân mang theo, lấy ra một ít thuốc nhuận phế sáng mắt giải nhiệt,
bảo người đi lấy một chén nước lã, bỏ thuốc vào hòa tan, vừa định đưa qua,
Bao Chửng đã nhận lấy nói, “Nha, lão Bàng, uống trà.”

Bàng Cát ngước mắt nhìn Bao Chửng, tâm nói… Hứ, lão Bao, biết bản

thân mình sai, muốn giảng hòa với ta hả?! Vươn tay tiếp nhận nước ừng ực
uống một hơi…

“Khụ khụ khụ…” Bàng Cát bị sặc liên tục ho khan, thè lưỡi chỉ vào Bao

Chửng.

Bao Chửng nói, “Ê, đừng phun, là Công Tôn tiên sinh phối thuốc cho

ngươi đó… Sao hả? Uống xong dễ chịu chưa?”

Bàng Thái Sư ngẩn người, sau đó cảm nhận một chút… phát hiện, đúng

ha! Không còn hoảng, cũng không còn cảm giác nghèn nghẹn không thở
được.

Hung hăng khinh khỉnh liếc Bao Chửng, Bàng Cát đem nước thuốc còn

lại uống hết, Bàng Dục rót nước trà cho lão súc miệng.

Bàng Cát tạ ơn Công Tôn, Công Tôn nói, “Thái sư, mỗi ngày ba bữa,

bữa tối tốt nhất nên ăn ít thôi, ăn nhiều món chay.”

“Ách… Đúng vậy đúng vậy.” Bàng Cát nhanh chóng đáp ứng.

Mọi người lại chuẩn bị một chút, cuộc tỷ thí chính thức bắt đầu.

.