muốn so đo với nó thì không thể không tức chết, mặt khác, Bao Chửng càng
thêm xác định, ở đây nhiều người như vậy, không chừng người sáng suốt
nhất chính là Tiểu Tứ Tử… Đây là đại trí giả ngu.
Triệu Phổ cũng nhịn cười, gật đầu… Tên rất hay.
Gia Luật Minh hôm nay đã bị Tiểu Tứ Tử chế nhạo không biết bao
nhiêu lần, thấy bé vẻ mặt ngây thơ, phồng má, nhóp nhép nhóp nhép ăn mứt
hoa quả thì nhịn không được sắc mặt biến lạnh.
Tiểu Tứ Tử nhác thấy thì cả kinh, hướng vào lòng Bàng phi chui chui,
Đản Đản rất hung dữ mà trừng bé.
Bàng phi thấy được, vội vàng bảo vệ Tiểu Tứ Tử, quay đầu lại hung dữ
liếc mắt trừng Gia Luật Minh.
Đừng nói, Bàng phi là loại tướng mạo lãnh diễm, mày liễu nhướng một
cái mắt hạnh trừng một cái, hơn nữa bản thân nàng từ bé đã được nuông
chiều, lại có vài phần kiều man, trừng mắt thì trông rất hung hãn.
Gia Luật Minh ngượng ngùng thu hồi ánh mắt.
Bàng phi xoa đầu Tiểu Tứ Tử, nói, “Đừng sợ Tiểu Tứ Tử, sau này ai
dám khi dễ ngươi thì hãy nói cho ta biết!”
“Dạ.” Tiểu Tứ Tử gật đầu.
Mọi người nguyên bản không có ấn tượng quá tốt với Bàng phi, thứ
nhất, phi tử xinh đẹp, nhiều ít cũng có chút xu hướng hồng nhan họa thủy,
thứ hai, Bàng phi cũng không giống như hai vị phi tử kia tinh thông cầm kỳ
thi họa, trái lại là dạng ngang ngược kiêu ngạo… Bất quá, hôm nay sủng ái
Tiểu Tứ Tử nên lộ ra bản năng của người mẹ, không chỉ quần thần, ngay cả
Triệu Trinh cũng có thêm vài phần yêu thích đối với nàng.