“Cái gì?” Công Tôn hung hăng quay đầu lại lườm hắn, Triệu Phổ bật
cười, nói, “Sao lại hung dữ như vậy, có đường không? Trong miệng khó
chịu quá trời!”
Công Tôn nhíu mày, nói, “Ta đi xin Tiểu Tứ Tử.”
“Ngươi rõ ràng có!” Triệu Phổ nhấn mạnh.
“Ở đâu ra?” Công Tôn vẻ mặt không giải thích được, tâm nói Triệu Phổ
tại sao lại ngang ngược như vậy?
Nhưng không đợi y phản ứng kịp, Triệu Phổ đã tiến qua hôn một cái bên
khóe miệng y, cười nói, “Ở đây không phải sao?”
Công Tôn sửng sốt, đã thấy Triệu Phổ gian xảo cười, “Ừm hửm, ngọt
thật.”
Trong nháy mắt, Công Tôn liền cảm thấy một cơn tức trào dâng, nhấc
chân liền hung hăng đá qua, Triệu Phổ xoay người bỏ chạy.
Vì vậy, mọi người lại thấy Công Tôn cùng Triệu Phổ đồng thời tiến vào,
đánh đánh đuổi đuổi.
.
Gia Luật Minh đang cưỡi một con ngựa thượng đẳng lông vàng đốm
trắng, thấy Công Tôn cùng Triệu Phổ lao ra, khẽ nhíu mày —— Khi Triệu
Phổ ở bên thư sinh này, cho tới giờ không hề có chút dáng vẻ của Tu La,
khiến hắn vô cùng khó chịu.
.
Tiểu Tứ Tử ngồi trên đùi Bàng phi đã lâu, muốn đi qua bên kia xem hổ
với Triển Chiêu, đàn hổ này đều bị bắt lại, lông xù có vẻ chơi thích lắm.