Hàm Lăng gật đầu, nói, “Nguyên bản bọn họ cho ta biết, thi thể bị vứt ở
bãi tha ma, nhưng ta thủy chung đều không tìm được, chỉ đành tùy tiện tìm
một đỉnh núi, đốt chút đèn nhang tiền giấy.”
“Không bằng, đi Hắc Thủy đàm xem?” Bạch Ngọc Đường hỏi.
“Cũng đành vậy.” Triệu Phổ gật đầu, nói, “Nếu như tới Hắc Thủy đàm,
còn không tìm ra đầu mối, vậy phỏng chừng chỉ có thể trơ mắt mà nhìn lão
hồ ly Phương Bác Giang phủi sạch tội ác, cáo lão hồi hương.”
Thần tình của mọi người đều mờ mịt, cùng tiến lên ngựa, chạy tới Hắc
Thủy đàm.
.
Nước trong Hắc Thủy đàm dường như hơi đầy hơn một chút, mặt đàm
thoạt nhìn so với lần trước rộng hơn một chút.
Công Tôn nói, “Chúng ta tìm quanh bốn phía, xem có đầu mối gì hay
không…”
Tất cả mọi người gật đầu, chia ra từng phía, kiên trì đi tìm.
Tiểu Tứ Tử ngồi trên xe ngựa, ôm Thạch Đầu nhìn mọi người, Thạch
Đầu dùng chân gãi gãi lớp lông trên cổ, có chút khó hiểu… Những đại nhân
này đang làm cái gì?
Chỉ là, kết quả làm mọi người nhụt chí, hoàn toàn không tìm được bất
luận đầu mối nào. Bốn vách của Hắc Thủy đàm trống không, những nơi
nước cạn đều là bùn đất, mà còn rất kết dính, hai bên đều là vách đá, dây
leo rậm rạp.
“Vương gia, ta xuống nước xem thử.” Lúc này, Phi Ảnh tiến tới nói với
Triệu Phổ.