DƯA - Trang 131

- Con gái ngoan, - Ông hơi nhoẻn cười.

Tôi thấy mình như trở lại cái thuở ba tuổi rưỡi.

- Bố biết chuyện này không dễ dàng gì cho con.

- Nhưng cũng không có nghĩa con được quyền cư xử như một con quỷ

cái, - tôi nhìn nhận.

Rồi hai bố con ngồi yên lặng mất mấy phút.

Duy chỉ có tiếng Kate ngáy đều đều mãn nguyện - có thể nó cũng

đang vui như mọi người khác trong nhà vì tôi đã bị trừng phạt - và tiếng tôi
khịt khịt cố nén khóc.

- Vậy con sẽ để mấy đứa kia xem mấy chương trình tụi nó thích chứ

hả? - bố hỏi.

- Chắc chắn ạ, - tôi khịt mũi.

- Con sẽ không hét vào mặt bố mẹ và các em nữa?

- Vâng, - tôi cúi đầu.

- Và sẽ không quăng ném đồ đạc nữa?

- Con không quăng ném gì nữa đâu.

- Con là đứa con gái ngoan, biết không? - Bố gắng cười. - Cho dù mẹ

con với mấy đứa kia nói gì đi chăng nữa.