DƯA - Trang 179

- Ôi, tôi cho là nó đang yêu rồi, - mẹ nói giọng mông lung. - Hay ít

nhất nó nghĩ là mình đang yêu.

- Cái gì? - Tôi kinh ngạc. - Helen đang yêu á? Mẹ mất trí rồi chắc?

Helen chỉ yêu duy nhất bản thân nó.

- Nói em mình như thế là không hay tí nào đâu, - mẹ nhìn tôi lom lom.

- Con đâu có ý xấu, - Tôi vội giải thích. - Con chỉ muốn nói là ai cũng

yêu nó mà không hề có chuyện ngược lại.

- Cái gì chẳng phải có lần đầu tiên.

Rồi mẹ và tôi ngồi yên lặng.

Rồi bà lên tiếng trước:

- Nhưng mà nó đúng đấy.

- Đúng gì cơ? - Tôi hỏi, không biết bà đang nói chuyện gì.

- Con có thích thằng ấy.

- Con không thích cậu ấy, - Tôi uất ức.

Mẹ quay sang tôi, đôi lông mày nhướn lên. Bà nhìn tôi như xuyên thấu

tim đen.

- Đừng vớ vẩn thế, - bà giễu. - Nó quá tuyệt vời. Mẹ còn thích nó nữa

là. Nếu trẻ hơn hai mươi tuổi chắc mẹ cũng đã phải lòng nó rồi.

Tôi không nói gì.

Tôi hơi giận.