DƯA - Trang 271

- Con nghĩ bây giờ là mấy giờ? - bà tra khảo.

- Con xin lỗi, - tôi thở dốc. - Con quên mất cả thời giờ.

- Mẹ cho Kate bú bình rồi.

(Đội ơn trời! Vậy là con bé còn sống!) - Cám ơn mẹ.

- Năm lần.

- Cám ơn mẹ.

- Mẹ cũng thay tã cho nó rồi.

- Cám ơn mẹ.

- Ba lần.

- Cám ơn mẹ.

- Mẹ hy vọng con cảm kích.

- Ôi có mà, mẹ.

- Con bé không phải con của mẹ, con biết đấy. Thời nuôi dạy trẻ của

mẹ qua rồi.

- Con biết, mẹ.

Rồi bà tỏ ra rất nghi ngờ.

Sao tôi lại hiền lành thế?

Tôi vội vã cao giọng: - Thì nó cũng là máu mủ của mẹ mà! Nhưng chỉ

phí công.