DƯA - Trang 519

- Không, nó chẳng nghĩa lý gì lắm nếu chỉ chưa đầy hai ngày chị đã

quay lại với một người đàn ông khác.

- Adam, không phải vậy... - tôi khổ sở giải thích. - Tôi phải... Tôi phải

cho cả ba người chúng tôi một cơ hội.

- Tại sao? Anh ta quá tệ bạc với chị kia mà.

- Phải, nhưng... cậu biết không, lỗi không hẳn ở anh ấy.

Adam phá lên cười lạnh nhạt.

- Thế thì lỗi ở ai? Đừng nói với tôi nhé. Không, đừng nói là anh ta nói

lỗi ở chị.

- Ừm, phải, nhưng...

- Tôi không tin nổi, - cậu giận dữ ngắt. - Chị là một phụ nữ thông

minh, một người rất thông minh, và chị để cho cái tên ngu xuẩn ấy hạ thấp
chị.

- Anh ta nói gì với chị? - Adam tiếp, vô cùng giận dữ. - Để tôi nói thử

nhé. Anh ta cần chuyện ấy trong lúc chị đang mang thai mà chị thì không
muốn? Phải thế không?

- Không, - tôi khẽ nói.

- Hay chị chỉ chăm chăm lo cho cái đứa bé sắp ra đời nên anh ta cảm

thấy bị bỏ rơi, và phải đi tìm kiếm tình cảm ở bên ngoài?

- Không, cũng không phải thế, - tôi nói, lòng mừng thầm vì cậu đã

không nghĩ đến đúng cái lý do kia.

- Có vẻ như chị sẽ không nói cho tôi biết chính xác tại sao lỗi ở chị,

nhưng chị có thể chắc như đinh là lỗi không phải ở chị. Tại sao chị lại để