DƯA - Trang 517

- Ờ... không, - bà xấu hổ, quay mặt nhìn sang hướng khác.

- Chắc cậu ấy sẽ gọi lại, - tôi đã thấy bấn loạn.

- Chắc vậy, - giọng bà cũng đầy nghi ngờ. Bà đã nói gì với cậu?

- Và nếu cậu ấy gọi lại, con muốn nói chuyện với cậu ấy, mẹ rõ chưa?

- Chẳng cần phải kê súng vào cổ tôi mà dọa đâu, - bà lầm bầm.

Y lời, tối thứ Ba James gọi tôi, báo anh ta đã về nhà bình yên vô sự.

Tôi đã quyết ngày nào về chưa?

- Chưa, chưa, - tôi nói giọng mệt mỏi. - Nhưng sẽ sớm thôi, em hứa

mà.

- Nói là làm đấy, - nghe như anh ta đang liếc xéo đầy đe dọa. Khiến tôi

suýt ngất đi vì sợ. Cái ý nghĩ phải ngủ chung giường với anh ta, chăn gối
trở lại với anh ta sao mà không chút gì sung sướng.

Ngay khi tôi vừa cúp máy - đội ơn trời - chuông điện thoại lại reo.

Là Adam!

Chàng Adam cao lớn, đẹp trai, dí dỏm, ngọt ngào.

- Claire? - giọng cậu nghe thật tuyệt vời.

- Adam, - tôi vô cùng sung sướng lại được nghe giọng cậu. Tôi lại

thấy mình thật trẻ trung, hồn nhiên, vui vẻ.

- Tôi nghe có tin mừng, - cậu nói giọng lạnh lùng.

Một gáo nước lạnh dội vào cái sự vui mừng của tôi.