ĐỨA TRẺ THỨ 44 - Trang 136

- Nó có việc gần đây. Đây là lần đầu tiên cả nhà

ăn cùng nhau.

Cô cởi áo khoác, Stepan nhận lấy. Cô bước lại

gần Leo, nhìn gã từ trên xuống:

- Quần áo của ai vậy ?
Leo nhìn xuống quần, áo sơ mi - đồ của người

chết.

- Anh mượn - ở chỗ làm.
Raisa cúi sát hơn, thì thầm vào tai Leo:
- Áo anh hôi quá.
Leo đến phòng tắm. Ở cửa, gã liếc ra sau, nhìn

Raisa giúp bố mẹ chuẩn bị bàn ăn.

Từ nhỏ đến giờ Leo không quen dùng nước

nóng. Cha mẹ gã ở chung căn hộ cũ với gia đình
người chú của cha gã. Chỉ có hai phòng ngủ, mỗi gia
đình một phòng. Căn hộ không có nhà vệ sinh hay
phòng tắm riêng; những người sống trong tòa nhà
phải dùng công trình phụ ngoài trời, ở đó không có
nước nóng. Buổi sáng, những hàng dài, và buổi chiều
tuyết rơi lên đầu họ trong khi họ chờ. Một bồn tắm
đầy nước nóng là một sự xa xỉ quá đáng, một giấc
mơ. Leo cởi áo, tắm rửa. Sau khi xong, gã mở cửa,
hỏi mượn bố một chiếc sơ mi. Mặc dù cơ thể ông cụ
bị công việc làm cho suy yếu - bị dây chuyền lắp ráp
cũng như những cái nắp xe tăng mà ông lắp ráp làm
cho khòm xuống - phom người ông cũng gần bằng
con trai, vai rộng và rắn chắc. Chiếc áo vừa vặn.

Thay đồ xong, Leo ngồi vào bàn ăn. Trong khi

món golubsty đang nướng trong lò, họ ăn zakuski,
món xà lách dưa chua, nấm và thêm một lát mỏng
lưỡi bê nấu với kinh giới ô để nguội trong thịt đông
và ăn kèm với cây cải ngựa. Thật là một bữa tiệc
thịnh soạn hiếm có. Leo không cưỡng nổi phải nhìn

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.