ĐỨA TRẺ THỨ 44 - Trang 138

20 THÁNG HAI

LEO KHÔNG NGỦ ĐƯỢC. Gã nằm tỉnh ráo,

nhìn chằm chằm lên trần nhà, lắng nghe nhịp thở
chầm chậm của vợ, lưng cô tì bên mình gã không
phải vì cố ý tỏ dấu hiệu thân mật mà chỉ là cử động
ngẫu nhiên. Cô là người khó ngủ.

Gã có thể chuyển trách nhiệm điều tra cho

người khác. Gã có thể tự lừa phỉnh rằng gã đang phục
tùng theo phán quyết. Gã quá thân thiết, quá liên
quan. Nhưng bất cứ điều tra nào như vậy cũng sẽ chỉ
đi đến một kết luận. Vụ việc đã mở ra rồi. Sẽ không
ai đưa ra ý kiến chống lại giả định có tội.

Leo rời giường, ra đứng bên cửa sổ phòng

khách, từ đây không nhìn được thành phố mà là lô
căn hộ đối diện. Một bức tường đầy cửa sổ, chỉ có ba
ô sáng đèn, ba trong số chừng một ngàn ô cửa, và gã
tự hỏi ưu phiền gì đang làm rối bời những người cư
ngụ bên kia, và điều gì khiến họ mất ngủ. Gã cảm
thấy một mối thân tình lạ kỳ với ba ô vuông ánh đèn
vàng nhạt kia.

Đã bốn giờ sáng, giờ bắt bớ - thời điểm tốt nhất

để bắt người, tóm lấy họ khi đang ngủ. Họ yếu đuối
và mất phương hướng. Những lời nói thiếu thận trọng
thốt ra, khi các mật vụ tràn vào nhà, thường được sử
dụng để chống lại kẻ bị tình nghi trong quá trình chất
vấn. Thật không dễ giữ được sự thận trọng khi vợ
mình bị túm tóc lôi đi trên sàn nhà.

Đã bao nhiêu lần Leo đạp đế giày phá cửa ra ?

Đã bao nhiêu lần gã chứng kiến một cặp vợ chồng bị
lôi ra khỏi giường, đèn pin chiếu vào mặt mà còn
đang mặc đồ ngủ ? Đã bao nhiêu lần gã nghe tiếng
một mật vụ cười khi nhìn thấy chỗ kín của ai đó ? Đã

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.