ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG - Trang 333

Ánh mắt Rajiva đột ngột tối sầm, hàng mi dài rũ xuống, một tiếng cười

chua chát bật lên:

- Ra là vậy

Cậu ấy nghiêng đầu, hít một hơi thật sâu, khe khẽ cất tiếng:

- Vậy thì để Pusyseda chăm sóc cho cô. Cậu ấy tuy nóng nảy nhưng thật

lòng với cô...

- Rajiva!

Tôi không kềm chế nổi nữa, cậu ấy thông minh như vậy, nhưng vì sao

đến giờ vẫn không hiểu ra?

- Thế nghĩa là sao? Nhường tôi cho em trai cậu ư? Bởi vì Pusyseda có

thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh tôi ư? Rajiva, tôi không cần ai chăm
sóc cả, tôi...

- Ngải Tình..

Rajiva đột nhiên ngẩng lên, ánh nhìn sắc lẹm bừng lên trong đôi mắt màu

xám nhạt long lanh ấy.

- Phải thế nào mới chịu ở lại?

Tôi mở miệng nhưng không thốt được nên lời, nước mắt lăn dài trên má.

- Tôi...

Lại mở miệng, nhưng vẫn chưa thể bật ra một câu nói hoàn chỉnh.

- Tôi...

Tôi quay đi. Tôi không muốn cậu ấy thấy tôi khóc, nhưng không hiểu

sao tôi không kềm chế nổi. Tôi làm sao kềm chế nổi.