ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG - Trang 556

- Tuy chưa bao giờ nói ra, nhưng trong thâm tâm, cậu ấy rất thương

chàng

- Ta biết…

Rajiva kéo chăn đắp cho em trai, ánh mắt chàng nhìn Pusyseda chứa

chan tình yêu thương. Chàng chăm chú ngắm Pusyseda chìm sâu trong giấc
ngủ, khẽ thở dài:

- Ta cũng vậy…

Chàng đứng lên, xiết chặt lấy tôi:

- Tự nhiên ta thấy buồn ngủ quá, như thể lâu lắm rồi chưa được ngon

giấc.

Chàng buông tôi ra, thì thào:

- Ta về lán của mình đây…

Tôi ngẩng đầu, hốt hoảng:

- Chàng… chàng để em ở lại đây với cậu ấy ư?

- Nàng đừng quên bây giờ nàng là phu nhân của cậu ấy. Ngoài kia đều là

tai mắt của Lữ Quang, ta là huynh trưởng, ở lại trong lán của em trai quá
lâu, sẽ khiến kẻ khác nghi ngờ.

- Nhưng em… cậu ấy…

- Ta tin tưởng em trai mình…

Chàng ngừng lại một lát, rồi tiếp tục dặn dò:

- Nàng nghỉ sớm đi, hãy ngủ thật ngon. Ngày mai, chúng ta phải ứng phó

với rất nhiều gian nan.