Cô chết đứng trong sự im lặng đau đớn, quay lưng về phía anh. “Tại
sao chuyện đó lại quan trọng với anh?” GIọng cô nhỏ, căng thẳng.
“Rất quan trọng.”
Câu hỏi của anh đã mang tất cả những nỗi hổ thẹn bỏng rát ùa về. Cô
quay lại, hất cằm lên. “Nếu tôi nói là phải thì anh sẽ không còn tôn trọng
tôi nữa, đúng không?” Cô ném những lời này vào anh.
“Không”, anh nhẹ nhàng đáp. “Mà là khi tôi tóm được hắn, rồi bắt đầu
đánh hắn tới chết và lần này tôi sẽ kết thúc công việc đó.”
Ấm nước bắt đầu kêu lên. Cô không thể tắt bếp. Cô đã bị tê liệt bởi sự
lạnh lẽo dữ dội trong đôi mắt anh. Ấm nước réo inh ỉ.
Connor hất cằm về phía nó.
Erin cầm chiếc ấm bằng đôi tay run rẩy. “Tôi nghĩ tốt nhất anh nên
về”, cô nói. “Ngay lập tức.”
Giọng nói của cô hổn hển, tắc nghẹn. Hoàn toàn không có chút uy lực
nào.
Ánh mắt Connor không nao núng. “Em đã mời tôi một tách cà phê.”
Vẻ mặt anh cương quyết. Anh sẽ chỉ đi khi nào thích hợp. và không
nhượng bộ. Còn cô không thể trách ai ngoài bản thân vì đã mời anh vào
nhà.
Connor dịu dàng đặt Edna xuống sàn. Rồi đứng dậy, lơ đãng đi về phía
bàn làm việc của cô, ngắm nghía những bức ảnh và thẻ gắn trên tấm bảng
giấy
. Lịch bay cùng bản in email của Mueller nằm trên mặt bàn ngay
tầm mắt. Anh cầm lên xem xét. “Định đi đâu hả?”
“Vì công việc thôi.”
Anh nhíu mày. “Chẳng phải em nói bị mất việc rồi mà.”
“Hiện tôi làm việc độc lập. Tôi đã bắt đầu công việc tư vấn của riêng
mình.”
“Em thu hoạch được gì chưa?” Anh quét ánh mắt khắp căn phòng nhỏ,
tồi tàn.
“Tôi cũng không khuyến khích bản thân tự kinh doanh”, cô cứng rắn
nói. “Tôi chỉ đang cố trang trải cuộc sống thôi. Nhưng giờ tôi đang có