ĐƯỜNG CÔNG DANH CỦA NIKODEM DYZMA - Trang 217

Đyzma cười hoác miệng.

– Thế còn chuyện kia?...

Ksêpixki ngồi lên mép bàn:

– Ngài chủ tịch, về chuyện ấy thì làm sao biết được ở mỗi người đàn bà

chứ, hê hê hê hê.

Nikôđem đập tay vào đầu gối hắn.

– Anh khá lắm! Nhưng giá anh biết tôi có quan hệ với một người đàn bà

loại nào, chắc anh phải ngẩn người ra!

– Có lẽ ngài chủ tịch không muốn nói tới phu nhân Jasunxki?

– Phù, già quá!

– Thế tôi có biết người ấy không ạ?

– Biết, à không, trước kia anh có quen, khi cô ta chưa đi lấy chồng.

Nào?...

– Tôi chịu đấy.

Nikôđem đưa một ngón tay lên trời, tuyên đọc từng vần:

– Phu nhân Kunixka.

– Nina?... Nina ư?... Không thể!

– Xin hứa danh dự.

– Không thể…

Đyzma xoa xoa tay.

– Hạng nhất! Tôi sẽ kể anh nghe chút đỉnh!...

– Xin ngài chủ tịch đừng giận, nhưng tôi không bao giờ tin là Nina quan

hệ với bất kỳ ai.

– Thế ai bảo với anh rằng nàng quan hệ với bất kỳ ai? Với tôi không có

nghĩa là với bất kỳ ai.