ĐƯỜNG CÔNG DANH CỦA NIKODEM DYZMA - Trang 215

– Thế ông định làm gì?

– Tôi thì làm gì được ạ?

– Uuu… đồ bò sát! - Nikôđem nhổ toẹt xuống tấm thảm.

Y dùng chân chà vết nhổ, ngồi vào bàn làm việc, vớ lấy ống nghe điện

thoại. Y nói một con số nào đó, lát sau cất tiếng:

– Đây là Chủ tịch Ngân hàng Lương thực Quốc gia Đyzma. Xin chào

ông giám đốc.

… … …

– Cảm ơn. À, cũng bình thường. Ông giám đốc này, liệu ông có thể nhận

một người vào nhà máy của ông không?

… … …

– Đúng thế, không sao, hắn có khả năng lắm. Vâng… vâng… Tên họ là

Bôtrếch, Juzép Bôtrếch.

… … …

– Thế có nghĩa là được?... Rất cảm ơn… Sẽ hậu tạ, chính thế… Xin chào

ông.

Y quay lại phía lão Bôtrếch đang tươi cười và bảo:

– Nào, ông chết đi cho rảnh. Tôi sẽ cho ông một chỗ làm.

– Xin chân thành cảm ơn ngài chủ tịch.

– Có điều xin ông hãy chú ý, ông Bôtrếch, - Y tiến sát lại gần lão, dí nắm

đấm vào mũi thủ trưởng cũ của mình - xin ông lưu ý cho: Đóng mõm lại!

– Tôi hiểu, thưa ngài chủ tịch, không hở một lời nào hết. - Lão cúi khom

người xuống, mổ chóp mũi vào nắm đấm của Đyzma.

Nikôđem ngồi vào bàn, ghi địa chỉ vào một tờ giấy xé ở sổ tay.

– Ngày mai, ông đến trình diện vào đúng một giờ.

– Xin cảm ơn ngài chủ tịch.