ĐƯỜNG CÔNG DANH CỦA NIKODEM DYZMA - Trang 338

– Thay vì đó sẽ có thứ khác quấy rầy.

Nàng đỏ bừng mặt và nép chặt hơn nữa vào y.

– Không, không, - Nàng phản đối không mấy tin tưởng - Ninetrơka sẽ

ngủ ngọt ngào trên gác, còn Nik sẽ ngủ ngọt ngào dưới nhà.

– Làm gì có chuyện. Bây giờ không cần nói gì nữa. Mỗi lời nói thêm đều

phí cả.

– Niku!...

– Chấm hết!... Đã giải quyết, đã được ấn định. Không còn gì phải bàn

thêm. Chỉ cần gia nhân đi nghỉ, cô bé Ninetrơka của tôi sẽ xuống dưới nhà.

– Sẽ không xuống. - Nàng giả vờ cãi lại.

– Vậy thì anh sẽ lên.

– Và sẽ gặp cánh cửa khóa chặt - Nàng cười, cọ má vào môi y.

– Cửa à? Cửa ăn nhằm gì đối với anh? Trong nháy mắt là anh phá ngay.

– Ôi, lực sĩ thân yêu nhất đời của em! Ghé lại đây em bảo cái này.

Nàng ghé sát miệng vào tai Nikôđem và thì thầm:

– Ninetrơka sẽ đến với ông chủ của mình.

– Anh cũng hiểu như thế…

Quá mười một giờ đêm, cả hai rời nhau và Đyzma bước vào phòng ngủ

của lão Kunixki.

Dọc đường, y bật đèn trong phòng làm việc và mở két sắt, các ngăn chất

ngất những tập tiền. Y vớ lấy một tập tung tung trong không khí như muốn
cân thử trọng lượng của nó.

– Của ta… Tất cả của ta. Tiền, két, lâu đài, nhà máy… Hàng triệu bạc.

Y cởi quần áo, cố gắng hình dung làm thế nào để sử dụng cái tài sản

khổng lồ kia.