ĐƯỜNG CÔNG DANH CỦA NIKODEM DYZMA - Trang 362

hoặc gây một chuyện gì khác.

– Vậy cậu định hành động thế nào?

Đyzma gãi gãi cằm.

– Giá như bắt giam thằng cha ấy được nhỉ?... Quỷ mới biết hắn là loại

người thế nào, một thay chu du thế giới, một thằng du đãng...

– Hừm... nói thật ra thì không có lý do gì để bắt.

– Nhưng hắn có thể là gián điệp thì sao? - Đyzma nói với vẻ ngập ngừng.

– Nhưng nếu không phải? Mà tại sao hắn phải là gián điệp ngay được kia

chứ?

– Có thể phải, có thể không. Chẳng ai biết hắn ra sao. Tiền đâu mà hắn

có? Hả? Hắn sống bằng gì?

– Hừm...

– Một tay lãng du. Người ngoại quốc...

– Quả có thế, - Varêđa cân nhắc, - có thể lắm. Có thể kiểm tra giấy tờ của

hắn. Thậm chí cũng có thể kiểm soát khách sạn hắn ở nữa, nhưng nếu hắn
ổn cả thì vứt đi. Đó không phải là cách hay...

Đại tá uống nốt ly vốtca rồi đột ngột vỗ tay xuống bàn.

– Có cách rồi! Cậu biết không, có cách rồi...

– Nào?

– Chính cậu cũng không muốn tống hắn vào tù mà chỉ muốn... tách ly

hắn thôi chứ gì?

– Sao lại tách ly?

– Tách khỏi cô Nina ấy mà.

– À phải.

– Vậy thì có cách này. Tớ sẽ bắt hắn, lục soát, đăng một vài dòng về

chuyện ấy trên báo, rồi lại thả hắn ra và xin lỗi.