DƯƠNG TỪ HÀ MẬU - Trang 131

Mới hay rằng việc bất bình,

Liễu thơ trước dã bỏ mình về quê,

Tuyết, Băng, hai gái đương xuê,

Ở cùng quan Trấn, bỏ nghề gia tô.

Mậu rằng : Hai trẻ cải đồ,

Thật trời xui khiến còn mồ mả sau.

1650.-Cám thương họ Liễu thác mau,

Vợ chồng chẳng gặp theo nhau buổi nầy,

Phải chi đặng sống lại đây,

(lược) 1652.-Bà con dòng họ một phồn,

Nghe lời nói lạ, tới dồn hỏi xăng.

Mậu rằng : Nói việc Hà Năng,

Cho con cháu biết, kẻo rằng đạo hay

Đốt nhiều vàng bạc thời may.

Vái ông khỏi mắc ăn mày âm cung,

1655.-Ai ai nghe cũng não nùng,

Đều lau nước mắt khôn cùng thở than.

* * * Tiếng đồn ra khắp các làng,

Châu Kỳ tới viếng, hỏi han việc đời,

Kỳ rằng : Muốn thấu đạo trời,

Mười lăm năm trọn nối hơi đến giờ,

Đã đành dấu trước bơ vơ,

Đuốc xao vì gió, trăng lờ bởi mây.

1659.-Vìai nên cớ sự nầy,

(Lược) 1660.-Đội ơn anh có công đi,

Phải, chăng, đã thấy, còn nghi lẽ nào.

Ví như một giấc a giao,

Mấy nguồn nước đục lòng vào đều tyrong.

1662.-Mậu rằng : Nói lại đượm lòng,

(Lược) 1663.-Nay ta cứ gốc mà phăng,

Theo đường nhân nghĩa, chi bằng đạo nho.

Trời sanh có một đạo nho,