EM LÀ ĐỊNH MỆNH CỦA ĐỜI ANH - Trang 116

"Sinh viên có thể nói chuyện yêu đương, anh sẽ bảo là bạn trai em." Phó

Minh Thời chậm rãi cắt bò bít-tết, cắt xong rồi, anh xiên bò bít tết lại không
vội ăn, giơ bò bít-tết hỏi Chân Bảo: "Nếu như anh nói, anh là sinh viên năm
hai ở đại học T, em tin không?"

Vấn đề này thật lạ, Chân Bảo nhìn áo sơ mi hàng hiệu trên người anh,

dưới chân anh là đôi giày da đắt tiền, nhịn không được nhếch miệng: "Sinh
viên năm hai mặc thế sao?"

"Anh nói là tuổi tác." Phó Minh Thời nhai bò bít tết trong miệng, động

tác ưu nhã.

Chân Bảo nhìn mặt anh, thu hồi ánh mắt, gật đầu: "Cũng đúng." Những

minh tinh ba mươi tuổi trên TV diễn vai sinh viên, cô thấy rất giống, nếu
như Phó Minh Thời không nói ra tuổi của anh ấy, Chân Bảo cũng không thể
nói chính xác anh bao nhiêu tuổi.

Phó Minh Thời cười khẽ, mắt nhìn lầu ba: "Anh đã mua mấy bộ quần áo

thoải mái. Sau này anh đến đại học A tìm em. Chỉ cần em không nói cho
người khác biết anh là ai, cho dù có người nhận ra anh là CEO tập đoàn
Thịnh Thế, anh cũng có thể phủ nhận, chỉ nói dáng người giống nhau,
nhưng một đám sinh viên này có lẽ không nhận ra anh đâu."

Chân Bảo không thích khoe khoang, vậy anh sẽ cho cô một cuộc sống

tiêu dao tự tại khi học đại học.

"Anh là sinh viên năm hai, em là năm nhất, sao chúng ta có thể quen biết

nhau?" Chân Bảo cắn đầu đũa, có ý bới móc.

"Đã nói chúng ta ở chung một tiểu khu, mùa hè này bắt đầu quen nhau."

Tưởng tượng đến vài năm nữa có thể nói chuyện yêu đương với cô, Phó
Minh Thời lại có chút mong chờ.