ÉN LIỆNG TRUÔNG MÂY - TẬP 1 - Trang 358

Văn Hiến nghe nàng hỏi giật mình đánh thót. Chàng đỏ mặt lúng túng:

- Công chúa ở Phúc Kiến sao lại rõ chuyện nước tôi như thế?

- Đất nước tôi lọt vào tay Mãn Thanh, tôi có ý định sẽ lưu cư ở nơi này

nên phải học hỏi văn hóa ở đây.

- Xin chào mừng cư dân mới! Cảm ơn công chúa đã chọn đất nước

chúng tôi làm quê hương thứ hai.

Chàng rót thêm hai chung rượu mời:

- Chào mừng!

- Cảm ơn công tử!

Văn Hiến đặt chung rượu xuống bàn, chàng dùng mấy ngón tay vân vê

chiếc chung nói nhỏ:

- Có điều đáng tiếc...

Công chúa nhìn chàng hỏi:

- Đáng tiếc điều gì?

- Đáng tiếc là đất nước này có quá nhiều những đứa trẻ ăn mày. E rằng

công chúa sẽ phải mướn thêm thủ hạ để quẳng chúng xuống sông mỗi khi
ra ngoài.

Sắc mặt bạch y công chúa chợt hồng lên dưới ánh trăng vàng. Nàng

cúi đầu, tay cũng vân vê chiếc chung nói nhỏ:

- Công tử trách tôi để bọn thủ hạ làm bậy phải không?

- Không dám. Chỉ là hoàn cảnh mỗi người khác nhau nên mới có kẻ

nghèo người giàu, kẻ sang người hèn. Tuy vậy, không ai muốn làm kẻ