Chân Ý cảm thấy từ sau khi rời khỏi văn phòng cô không thể nói chuyện
với Dương Tư đến nơi đến chốn được nữa. Cô bước xuống bậc thềm với
tâm trạng không thoải mái, vẻ phiền muộn bực dọc viết cả lên mặt. Lúc mở
cửa xe cho cô, Ngôn Cách nói: “Em muốn ở lại à?”
“Gì cơ?”
“Anh cảm thấy, em muốn ở lại ra tòa cùng công tố viên Doãn.” Anh nói
nhẹ nhàng.
Trái tim Chân Ý giật thót, cô thật sự có chút ý nghĩ này nhưng: “Em
cũng không muốn bỏ lỡ đám cưới của Ngôn Hủ và An Dao. An Dao cô
ấy…” Cô ấy yêu Ngôn Hủ như vậy, yêu đến mức không có một người bạn.
Chưa kể cô ấy là trẻ mồ côi, không có người thân. “Chỉ trì hoãn một ngày
thôi, không sao đâu. Sau đám cưới, em sẽ lập tức trở về, đành thức đêm
chuẩn bị làm chứng và giải quyết vụ án vậy.”
Vết thương của hai người chưa lành nên để tài xế lái xe. Sau khi qua cửa
ngõ thành phố, chiếc xe không hướng về trung tâm mà vòng ra biển, chạy
trên đường quốc lộ ven bờ biển rộng thênh thang. Một bên là cây xanh rợp
bóng, một bên là trời xanh biển biếc. Lúc mặt trời lặn, mặt biển lung linh
ánh sáng, khung cảnh tươi đẹp rung động lòng người. Tầm nhìn rộng mở,
cảnh đẹp tự nhiên, những suy nghĩ khiến Chân Ý phiền muộn dần dần được
gió biển thổi bay, cảm xúc bình lặng trở lại. Con đường quốc lộ chạy dài đã
tới điểm cuối, xe ô tô rẽ cua vòng lên núi, biển cả lơ lửng ngoài dải cây
xanh. Núi rừng phương Nam xanh mướt và nõn nà, trên núi trăm hoa nở rộ,
khoe màu đua sắc, hoa tường vi phủ kín sườn núi như thác nước, hoa cúc
màu vàng rúc vào nhau như con thú nhỏ, cây hoa hông trắng như tác phẩm
nghệ thuật lóng lánh trong suốt nổi bật giữa rặng cây xanh.
Cảnh đẹp trên núi khiến người ta say mê, Chân Ý nằm nhoài trên cửa sổ
ngắm nghía, tâm trạng tốt dần lên. Cô bất giác thở than: “Trở về Thâm
Thành mất một hai tiếng nhưng bao năm nay lại trở về không đến năm lần.”