GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 122

lời khách khí nữa. Em biết đấy, chị vẫn luôn coi em như em gái ruột của chị
mà.”

Cô cũng luôn xem Thiệu Dung như chị ruột của mình, nên không từ chối

ý tốt của chị nữa. Sự thực là, một mình cô quả thật đã chống đỡ rất mệt mỏi,
có một người chị em chịu dang tay giúp đỡ như thế này, cô vô cùng cảm
kích lẫn cảm ơn.

Khoảng thời gian mới vào đại học năm ấy, Bạch Lộ vẫn thường xuyên

nhớ tới vị khách nam trẻ tuổi tình cờ gặp gỡ tại khách sạn Hilton ngày đó.

Hôm ấy cô lấy đi một vạn tệ nhưng lại không thực hiện giao kèo, cô

không hề cố ý muốn lừa anh ta, nhưng chung quy vẫn là lừa tiền của họ.
Lòng dạ cô cực kỳ áy náy. Nhưng Thiệu Dung nói với loại đàn ông dùng
tiền chơi gái như vậy, không có gì phải áy náy hết, lừa được cũng là chuyện
thường.

Sau này dần dà Bạch Lộ cũng không nghĩ tới nữa, thời gian càng lâu,

những ký ức liên quan chìm dần trong dòng chảy năm tháng, cô những
tưởng sẽ không có ngày bị khơi lại.

Ấy thế mà – cuối cùng vẫn có một ngày như vậy.

Thời gian năm năm trôi qua mau, như cánh bướm nhỏ trong mơ thoáng

chốc đã bay qua hơn một ngàn tám trăm ngày đêm. Bạch Lộ đã thay đổi rất
nhiều, không còn để kiểu đầu búp bê tròn tròn của bé gái, không còn là cô
thiếu nữ mười tám xuân xanh mặc bộ váy trắng thuần khiết. Mà đã trở
thành một cô thư ký mặc bộ váy công sở màu xanh dương thẫm làm việc
trong văn phòng tổng giám đốc Thiên Đô Quốc Tế, tóc dài búi gọn đoan
trang. Khi cung kính tiếp đãi vị cố vấn mới nhậm chức của công ty là
Chương Minh Viễn, cô hoàn toàn không nhận thấy nguy hiểm đang lẳng
lặng đến gần. Suy cho cùng ấn tượng năm năm trước cũng đã phai nhạt đi