“Chị Hoắc, chị là một cấp trên rất tuyệt. Nếu không vì lý do cá nhân, em
cũng không nỡ rời công ty đâu.”
Nghĩ nghĩ giây lát, Bạch Lộ lấy ra ba vạn tệ để trong một chiếc túi đựng
hồ sơ làm bằng giấy dai, giao cho Hoắc Mân: “Chị Hoắc, cái này là của cố
vấn Chương, nhờ chị thay em chuyển lại cho anh ấy.”
“Sao em không tự đưa cho anh ta?”
“Em định nghỉ việc rồi đi luôn, e là không có cơ hội gặp lại anh ta nữa, vì
thế phiền chị giao lại giúp em, em cảm ơn ạ.”
Hoắc Mân trầm ngâm một lúc: “Vậy cũng được.”
Sau khi rời công ty, Bạch Lộ gọi di động cho Dương Quang.
Cô định hẹn anh ra ngoài gặp mặt, nói chuyện rõ ràng một lần. Di động
đổ chuông cả buổi chẳng ai nhận, không biết có phải anh còn đang giận cô
nên cố ý không bắt máy không. Cô nhất thời có chút nản lòng, nhưng rất
nhanh đã tự chấn chỉnh tinh thần, tiếp tục gọi điện. Dù thế nào đi nữa, cô
vẫn muốn tìm cơ hội nói chuyện với anh, giải thích cho anh hiểu, kể lại
chuyện cũ cho anh nghe, để anh biết rằng những chuyện ngày xưa tuyệt đối
không phải là lỗi của mình cô. Cô tin rằng, anh nhất định có thể thấu hiểu
và thông cảm cho cô.
Điện thoại cuối cũng cũng có người bắt, nhưng lại là giọng khóc mắng
không ngớt của Thượng Vân: “Bạch Lộ, đồ con gái khốn nạn nhà cô, cô
còn mặt mũi tìm Dương Quang à, cô có biết mình đã hại nó ra nông nỗi nào
không hả?”
Bạch Lộ vừa kinh vừa sợ, bởi Thượng Vân luôn hết sức chú trọng đến thể
diện và hành vi của một giáo sư, luôn nói chuyện lịch thiệp phong thái tao
nhã, vô cùng coi thường kiểu khóc nháo mắng chửi thô tục không chịu nổi
của loại đàn bà chợ búa thấp kém. Nhưng tiếng mắng chửi sa sả của bà