trong điện thoại lúc này không khác gì dân chợ búa mà bà vẫn luôn khinh
bỉ. Một người chỉ có thể rơi vào cảnh gặp phải biến cố cực lớn cùng bị công
kích mới có thể chuyển biến tựa như hai người khác nhau đến vậy đúng
không?
Cô hoảng sợ hỏi: “Dì Thượng, anh Dương Quang có chuyện gì ạ?”
“Có chuyện gì ư? Cô còn mặt mũi hỏi có chuyện gì sao. Hôm qua sau khi
Dương Quang rời khỏi nhà đến giờ vẫn chưa về. Di động cũng không
mang, chúng tôi đều không liên lạc được với nó. Sáng nay bỗng nhiên nhận
được điện thoại của đội cảnh sát giao thông, họ nói…”
Nói tới đây giọng Thượng Vân trở nên nấc nghẹn. Trái tim Bạch Lộ cũng
theo đó rơi thẳng xuống, một suy đoán đáng sợ lập lức xuất hiện trong đầu,
khiến sắc mặt cô bỗng chốc trắng bệch – chẳng lẽ, Dương Quang bị tai nạn
xe? Trời ơi! Anh tuyệt đối không được phép có chuyện gì đâu!
Đôi môi run rẩy, Bạch Lộ những muốn hỏi rõ, nhưng đầu lưỡi cứ như bị
đông cứng không thốt ra nổi một chữ, vẫn là Thượng Vân nghẹn ngào nói
tiếp: “Họ nói… tối qua Dương Quang uống rượu xong lái xe đâm phải hai
người đi đường. Trong đó một người chết tại chỗ, người kia bị trọng thương
nằm cấp cứu ở bệnh viện. Nó hiện giờ cũng bị tạm giam hình sự, tiếp đó
nếu không may còn có thể bị phán ba đến bảy năm tù, tương lai của nó bị
hủy sạch rồi. Bạch Lộ, đều tại cô hết. Cô là đồ khốn kiếp, đồ sao chổi.”
Mỗi một lời của Thượng Vân đều rỉ máu, chan chứa nước mắt, từng chữ
tựa như đinh nhọn đâm thẳng vào tim Bạch Lộ, đau đến nỗi cả người cô
không tự chủ được mà khuỵu xuống, co thành một khối. Buổi sáng tháng
năm với ánh mặt trời rực rỡ, nhưng cô lại như rơi vào hầm băng tối tăm,
không cảm nhận được bất kỳ tia sáng hay độ ấm nào…
2.