GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 135

thấy Dương Quang bộ dạng thảm thương thất hồn lạc phách, trái tim càng
đau đớn đến cực điểm như thể bị xé thành nghìn mảnh. Nước mắt nhạt nhòa
nhìn anh, tiếng nói của cô vô cùng bi thương: “Dương Quang…”

Dương Quang căn bản không nhìn đến cô, dường như trong mắt anh vốn

dĩ không có tự tồn tại của cô. Trên khuôn mặt anh chỉ có thảm thương và
ngỡ ngàng, không hề có biểu hiện nào khác, cả người đều ngây ngốc. Xê
dịch đôi chân nặng nề tê dại, anh theo hai người cảnh sát lên chiếc xe tù đi
đến trại tạm giam. Giây phút cửa xe đóng lại, anh mới bổ nhào về phía cửa
sổ xe nhìn cha mẹ khóc thất thanh: “Ba, mẹ… cứu con, con không muốn
ngồi tù.”

Ngày Dương Quang bị tạm giam, nước mắt Bạch Lộ gần như không

ngừng tuôn rơi. Nước mắt bi thương ngập tràn tựa như vô vàn con sông
buồn khổ, quanh co lan tràn mà chảy qua từng ngóc ngách trên đôi má tái
nhợt.

Khi Thiệu Dung nghe tin chạy tới, cô đã khóc đến độ hai mắt sưng vù đỏ

ửng. Nhìn thấy Thiệu Dung cô như thấy cứu tinh, lập tức bổ nhào đến nắm
lấy chị đau xót khẩn cầu: “Chị Dung Dung, chị giao thiệp rộng quen biết
nhiều, chị nhất định phải giúp em nghĩ cách cứu Dương Quang. Anh ấy
không thể ngồi tù, nếu ngồi tù thì sẽ mất hết tất cả, ảnh còn trẻ như vậy,
không thể bị hủy hoại thế này. Nếu anh ấy thực sự bị hủy hoại, thì em… thì
em… thì em thực sự rất có lỗi với ảnh…”

Thiệu Dung vội ngắt lời cô: “Lộ Lộ, em nhất quyết không được nghĩ như

vậy, chuyện này không thể hoàn toàn trách em. Đúng, Dương Quang là vì
chuyện của em nên mới giận dỗi chạy đến quán bar uống rượu mua say.
Nhưng hành vi lái xe sau khi uống rượu này, đã là người lớn thì đều biết là
không thể làm, biết rõ không được làm mà vẫn làm thì đó là trách nhiệm
của cậu ta.”