GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 136

Bạch Lộ vẫn khóc lóc sướt mướt như cũ: “Bất kể nói thế nào, chung quy

sự việc vẫn do em mà nên. Nếu không phải tại em, Dương Quang hẳn vẫn
đang ở công ty làm việc chăm chỉ. Nhưng mà hiện tại, anh ấy lại ở trong
trại tạm giam. Chị Dung Dung, chị giúp em với, chị giúp em nghĩ cách cứu
ảnh đi.”

“Được rồi, chị giúp chị giúp, nếu chị giúp được em thì nhất định sẽ giúp

mà. Trước tiên em nín khóc đi đã, nhìn coi mắt em đều đã sưng vù lên thế
này rồi.”

Thiệu Dung đồng ý giúp đỡ, nhưng trên thực tế khả năng trợ giúp của cô

có hạn. Mặc dù cô giao thiệp rộng quen biết nhiều, nhưng đa số đều là
khách tìm vui. Hơn nữa khách đến quán bar nho nhỏ của cô phần đông là
dân làm ăn buôn bán, trong số những ông chủ này ông chủ nọ, mười người
hết chín là nhà giàu mới nổi, trên người còn vương mùi bùn đất. Nếu cần
dùng tiền gấp, cô còn có thể nghĩ cách vơ vét một khoản từ trong tay đám
khách kia.

Nhưng vấn đề hiện giờ lại không phải chuyện tiền bạc, do hiện tượng lái

xe khi say rượu ngày càng nghiêm trọng, dẫn đến bi kịch ngày càng nghiều,
đã trở thành vấn đề tiêu điểm được xã hội chú ý, đang trong giai đoạn tra
xét trừng phạt nghiêm minh. Huống hồ Dương Quang lần này uống rượu
xong lái xe đâm chết một người bị thương một người, cho dù có chịu bồi
thường dàn xếp thế nào đi nữa, muốn bình yên rút khỏi vụ án tai nạn giao
thông này cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Bạch Lộ cũng biết chuyện này rất khó khăn, nhưng dù thế nào đi nữa

cũng không chịu hết hy vọng: “Chị Dung Dung, chị ngẫm lại xem có bạn bè
nào có thể giúp được không? Dù là bạn của bạn cũng được?”

Thiệu Dung có thể hiểu được tâm trạng cô, nhưng thực sự lực bất tòng

tâm. Mấy ngày nay cô đều cố gắng tìm các mối quan hệ, nhưng vẫn không
có chút tiến triển nào. Chỉ có thể tạm an ủi nói: “Lộ Lộ, chị sẽ nghĩ, nhưng