GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 137

nếu thực sự không tìm được người giúp, em cũng phải đối diện với sự thật
thôi.”

Đôi mắt Bạch Lộ lại bắt đầu ngân ngấn nước: “Không, không thể nào,

nhất định có cách mà. Chắc là ba mẹ Dương Quang cũng đang giúp ảnh tìm
cách, họ là người Bắc Kinh, lại còn là giáo sư, họ nhất định có biện pháp tốt
hơn chúng ta. Nhất định có thể cứu được Dương Quang ra ngoài.”

Ôm ý niệm này trong lòng, mặc dù biết rõ sẽ không thoải mái gì cho cam,

nhưng hôm nay Bạch Lộ vẫn thu hết dũng khí chạy đến nhà Dương Quang,
muốn hỏi ba mẹ Dương Quang về tiến triển mới nhất của vụ việc. Kết quả,
tất nhiên là bị Thượng Vân nổi giận lôi đình đuổi ra khỏi nhà.

Giáo sư Thượng vốn tao nhã lịch sự trước đây nay biến đổi không khác gì

một mụ điên, chuyện Dương Quang bị tạm giam là đả kích vô cùng lớn đối
với bà, hơn nữa vừa nghĩ tới đứa con có thể đối mặt với án tù ba đến bảy
năm, bà càng nóng nảy đến độ khóe miệng đều muốn phỏng rộp lên. Nhìn
thấy Bạch Lộ cứ như thấy kẻ thù, hai mắt đỏ quạch, xua đuổi cô một cách
cuồng loạn: “Đồ sao chổi nhà mày còn dám tới đây à? Nếu không phải tại
mày thì Dương Quang hiện giờ cũng không bị nhốt ở trại tạm giam, mày
lập tức biến đi cho tao, tao không bao giờ muốn thấy mày nữa.”

Tuy rằng không kịp hỏi gì cả, nhưng nhìn bộ dạng kích động của Thượng

Vân, Bạch Lộ cũng hiểu sự tình vẫn không có chuyển biến gì hết. Cô ôm
một tia hy vọng mà đến, nhưng đành ra về với một bụng thất vọng. Trên
thực tế, tâm trạng cô đã gần như tuyệt vọng, nhưng trái tim như nắm tro tàn
lại không đành lòng chấp nhận tuyệt vọng như thế, vẫn nhen nhóm vài đốm
lửa hy vọng nhỏ nhoi. Một khi đã tuyệt vọng, Dương Quang biết làm sao
đây? Cô nghĩ bất kể thế nào đi nữa mình cũng không thể tuyệt vọng, vẫn
phải cố gắng đến cùng nghĩ cách cứu anh ra.

Có bệnh thì vái tứ phương, sau khi rời khỏi nhà Dương Quang, Bạch Lộ

không những gọi điện nhờ Thiệu Dung giúp cô nghĩ cách, thậm chí còn