Sau khi rời khỏi công ty, Bạch Lộ đứng dưới tòa nhà văn phòng ngây
người một hồi lâu. Tối hôm đó, cũng chính tại nơi này, cô hung hăng tát
Chương Minh Viễn một bạt tai, nói anh ta hay cô sẽ nhanh chóng đem tiền
trả lại anh ta, hai người từ nay về sau dứt nợ, sau này cô không bao giờ
muốn gặp lại cái thứ đê tiện như anh ta nữa. Thế nhưng bây giờ, cô lại
muốn nuốt lời, lại quay đầu thấp giọng nhỏ tiếng đi cầu xin anh ta sao?
Cho dù cô hạ thấp tư thế, dứt bỏ tự tôn đi cầu xin, có lẽ anh ta còn chẳng
thèm để ý đến cô. Dù sao cô đã đánh anh ta, người ta đều nói đánh người
chớ đánh mặt, cô lại nhằm ngay mặt mà hung hăng giáng cho anh ta một
bạt tai nặng nề vang dội. Bây giờ nghĩ lại, cái tát của mình lúc đó có phần
quá kích động. Giả sử đổi lại là cô bị ăn một bạt tai như thế thì cũng sẽ
không dễ dàng nuốt trôi cơn tức này. Bây giờ còn muốn tới cửa cầu xin
người ta giúp đỡ, anh ta thèm để ý tới cô mới là lạ.
Đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn thừ người ra đó, Bạch Lộ đột nhiên nghe thấy
tiếng chuông điện thoại truyền ra từ trong túi xách tay, âm điệu vô cùng
quen thuộc, là nhạc chuông cô cài đặt riêng cho mình Dương Quang. Toàn
thân cô bỗng chấn động, là điện thoại anh gọi tới sao? Anh được thả rồi ư?
Bạch Lộ khẩn trương luống cuống tay chân mở túi xách lục tìm di động,
trong lúc vội vàng hỗn loạn cô cũng không buồn quan tâm những thứ rơi ra
khỏi túi, chỉ lo cầm điện thoại hối hả nhận điện: “Alô, là anh hả Dương
Quang?”
Thế nhưng bên tai lại vang lên giọng nói của Thượng Vân: “Bạch Lộ, bây
giờ cô nhanh chóng đến nhà tôi một chuyến đi.”
Vừa nãy Bạch Lộ bị bà đuổi ra khỏi cửa như xua ruồi bọ, lúc này lại cầm
di động của Dương Quang tìm số điện thoại của cô gọi cô quay lại một
chuyến. Tuy rằng cô không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc hẳn rất
quan trọng, nếu không Thượng Vân cũng không chủ động tìm đến cô.