GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 142

không phải uống say khướt thì làm sao bị người ta đổ oan lái xe tông
người? Tất cả đều tại cô hết.”

Sau khi Dương Quang bị tạm giam hình sự, tất cả mọi việc liên quan đến

anh Bạch Lộ đều không hay biết, cũng không đi hỏi thăm. Lúc này nghe nói
anh bị oan, cô lập tức sốt sắng đến nỗi ứa nước mắt vui mừng, không ngừng
truy hỏi: “Gì cơ ạ? Dương Quang bị oan sao? Chuyện này rốt cuộc là thế
nào? Dì Thượng, dì có thể nói rõ hơn một chút được không?”

Thượng Vân bèn đem chuyện cô nàng áo tím kể tường tận một lượt, nói

một cách giận dữ: “Bởi vì không có tư liệu nào hết, bây giờ không tìm được
đứa con gái kia nên Dương Quang phải gánh trách nhiệm. Nếu nó phải ngồi
tù, vậy thì quá sức oan uổng, cô nói có đúng không?”

Mặc dù cô nàng áo trắng chỉ là lời khai từ một phía của Dương Quang,

nhưng Bạch Lộ vừa nghe liền tin tưởng không mảy may nghi ngờ. Dương
Quang sẽ không nói dối, cô tuyệt đối tin tưởng anh. Vừa hay tin anh bị oan
phải chịu tội thay cho kẻ khác, lòng cô càng đau như cắt: “Vậy phải làm sao
bây giờ? Không tìm được cô gái kia, Dương Quang phải ngồi tù rồi.”

Dương Trạch An nương theo lời cô mà tiếp tục: “Biện pháp – cũng không

phải là hoàn toàn không có.”

Bạch Lộ như bắt được cứu tinh, lập tức sốt sắng hỏi: “Chú Dương, có

cách gì cứu được Dương Quang ạ?”

Dương Trạch An muốn nói lại thôi, suy tính giây lát giống như đang sắp

xếp lại từ ngữ, cuối cùng vẫn là nhìn Thượng Vân nói: “Hay là… bà nói với
nó đi.”

Thượng Vân không hề do dự: “Tôi nói thì nói.”

Xoay đầu qua, Thượng Vân nhìn thẳng vào Bạch Lộ nói: “Bạch Lộ, lần

này gọi cô tới là có chuyện cần cô ra mặt giúp đỡ. Nếu như giúp được,