GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 143

Dương Quang sẽ không phải ngồi tù.”

Bạch Lộ ra sức gật đầu ngay tức khắc: “Nếu có chuyện gì miễn là cháu

có thể làm được, dì Thượng chỉ việc phân phó cháu thôi ạ.”

“Ba Dương Quang vừa chạy một vòng ở bên ngoài về, nói vụ án này của

Dương Quang vừa nặng vừa nhẹ. Tuy tông chết một người, nhưng cái
người bị thương đang nằm viện kia tạm thời xem như không lo đến tính
mạng, luật sư nói tội gây tai nạn giao thông làm chết một người hoặc làm bị
thương ba người trở lên kiểu này, thông thường sẽ bị phạt tù từ ba đến bảy
năm, cũng có thể là ba năm trở xuống hoặc tù ngắn hạn. Mà phạt tù ba năm
trở xuống có thể được hoãn thi hành án, cũng không cần bị giam. Chủ động
nhận tội cộng thêm tích cực bồi thường, rồi thu xếp đút lót trên dưới trước
sau, cơ hội Dương Quang được thả là rất lớn. Nhưng mà các mối quan hệ
giúp đỡ cùng quen biết nhờ vả của ông Dương đây đều không dùng được,
chạy vạy khắp nơi đều không có hiệu quả mấy. Bạch Lộ, cái người cố vấn
Chương ở công ty các cô chẳng phải gia thế rất lớn sao? Chuyện này nếu cô
đi cầu xin cậu ta, nhất định có thể cứu được Dương Quang.”

Lời của Thượng Vân khiến Bạch Lộ toàn thân hóa đá từ trên xuống dưới.

Cô không ngờ, hóa ra hai người vội vàng gọi cô đến đây là vì lý do này.
Thời điểm mấu chốt, bọn họ cũng nghĩ đến Chương Minh Viễn, hy vọng
thông qua “tình nhân mập mờ” là cô đây để đi cứu vớt con mình.

Thấy Bạch Lộ cứ đứng yên không nói, Thượng Vân không nhịn được bèn

ép hỏi một câu: “Thế nào, cô không chịu à? Bảo cô đi cầu xin Chương
Minh Viễn là không hề làm khó cô, chẳng phải quan hệ giữa cô và nó rất
thân thiết sao.”

Bà nhấn mạnh hai chữ “thân thiết”. Bạch Lộ nghe thấy liền tái mặt,

không tự chủ được mà giải thích một câu: “Dì Thượng, quan hệ giữa cháu
và cố vấn Chương thực sự không phải cái loại giống như dì nghĩ đâu…”