GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 145

gọi đi không chút do dự. Mặc dù lúc trước cô đã xóa số anh ta trong sổ địa
chỉ, nhưng vẫn có thể tra lại từ danh sách cuộc gọi đã nhận. Điện thoại reo
rồi lại reo nhưng không ai nghe máy, không biết là do không mang điện
thoại, hay vì anh ta thấy hiển thị số gọi đến là cô nên cố ý không tiếp. Cô
kiên trì gọi liên tục, cuối cùng cũng gọi được.

Giọng nói Chương Minh Viễn không hề khách khí: “Cô gọi hoài có thấy

phiền không vậy? Sao còn gọi điện tìm tôi làm gì? Hình như tôi nhớ có
người từng nói không bao giờ muốn gặp lại cái thứ đê tiện như tôi kia mà.”

Đúng là Bạch Lộ từng hiên ngang khí phách nói ra câu đó, nếu như còn

có biện pháp khác, cô thực sự cũng không muốn tìm đến anh ta. Thế nhưng
hiện tại, cô chỉ có thể dằn lòng mà xuống giọng nhỏ tiếng đi cầu xin anh ta:
“Cố vấn Chương, chuyện tối hôm đó… là tôi không phải, tôi đã quá kích
động. Anh có thời gian không? Tôi muốn trực tiếp xin lỗi anh.”

Chương Minh Viễn hừ một tiếng, giọng điệu lạnh nhạt tựa như dòng

nước băng giá ở Siberia: “Không cần, tôi nhận không nổi. Bạch Lộ, cô
không cần phải đóng kịch, vì sao cô gọi điện tìm tôi, tôi đã biết tỏng nguyên
nhân rồi. Nói thẳng cho cô biết, tôi không hơi đâu xía vào chuyện vớ vẩn
của bạn trai cô, anh ta ngồi tù cũng được, tử hình cũng được, đều không
liên quan gì tới tôi hết, mắc gì tôi phải quan tâm chứ? Cô đừng lãng phí thời
gian với tôi nữa.”

Tút một tiếng điện thoại ngắt, thái độ của Chương Minh Viễn còn gay gắt

hơn cả trong tưởng tượng của Bạch Lộ, căn bản không hề cho cô cơ hội mở
miệng cầu xin. Cô kiên trì tiếp tục gọi, nhưng lại bị giọng nữ máy móc báo
cho biết người dùng đã tắt máy. Chẳng thể liên lạc với anh ta bằng điện
thoại, không còn cách nào khác, cô chỉ có thể tới nhà tìm anh ta.

Tìm đến khu chung cư cao cấp nơi Chương Minh Viễn ở, tại cổng vào

khu nhà Bạch Lộ liền bị bảo vệ chặn lại. Trước hết họ phải liên hệ với chủ
nhà, nhận được sự đồng ý mới thả cho khách vào trong. Nhưng khi bảo vệ