GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 146

trực ban dùng điện thoại nội bộ liên hệ theo số tầng phòng mà cô báo thì
không có ai trả lời.

“Cô à, xem chừng Chương tiên sinh không có nhà, có chuyện gì cô liên

hệ trước với anh ấy được không ạ?”

Bạch Lộ gật đầu trong mờ mịt, nếu ở đây còn không tìm được Chương

Minh Viễn thì cô thực sự không biết nên đi đâu tìm anh ta. Thử gọi lại vào
di động anh ta, vẫn trong tình trạng tắt máy. Cô đứng ngơ ngác hồi lâu, mãi
đến khi anh bảo vệ hảo tâm nhắc nhở cô: “Cô à, hay là cô cứ về đi đã. Hôm
khác hẹn trước rồi lại đến tìm Chương tiên sinh.”

“Cho hỏi, tôi có thể ở đây chờ anh ấy về không?” Bạch Lộ không muốn

đi, ngoại trừ nơi này, cô không tìm Chương Minh Viễn ở chỗ khác, muốn
kiên quyết ôm cây đợi thỏ, cứ ở đây chờ anh ta về.

“Cô à, trước cổng khu nhà không cho phép người không phận sự lưu lại

không lý do, hơn nữa tôi cảm thấy cô không nhất thiết phải chờ ở đây.
Chương tiên sinh không phải ngày nào cũng về, có khi anh ấy thậm chí
mười bữa nửa tháng không có nhà.”

Lời của bảo vệ cảnh tỉnh Bạch Lộ, Chương Minh Viễn thường xuyên

không ở Bắc Kinh, hay đi khắp trời nam đất bắc, cô cố sống cố chết ở nơi
này cũng không có tác dụng. Nghĩ nghĩ một lát, cô vội vàng chạy đến Thiên
Đô Quốc Tế. Có lẽ hỏi Vương Hải Đằng sẽ biết được Chương Minh Viễn
đang ở đâu.

Sau khi Bạch Lộ đến Thiên Đô Quốc Tế mới biết Vương Hải Đằng

không ở công ty, mà Hoắc Mân vừa trông thấy cô liền hỏi với vẻ mặt có
phần nghiêm trọng: “Bạch Lộ, em có đắc tội gì với cố vấn Chương không
thế?”

Cô bỗng chột dạ: “Chị Hoắc, tại sao chị lại nói vậy?”