quanh phòng không tìm thấy thứ gì ăn được hết, buộc lòng phải xốc lại tinh
thần đi xuống siêu thị nhỏ dưới lầu mua mì gói.
Trong siêu thị, bà chủ đang vừa cắn hạt dưa vừa xem ti-vi, trên ti-vi đang
đưa tin Tống Sơn Mộc, tổng giám đốc tập đoàn Sơn Mộc, vì tình nghi có
liên can đến vụ cưỡng hiếp nữ nhân viên nên bị bắt giam. Cũng có vài
khách hàng đứng một bên xem, vừa xem vừa râm ran lên tiếng phát biểu ý
kiến.
“Việc gì phải thế chứ, đã là tổng giám đốc còn muốn cưỡng hiếp nhân
viên nữ.”
“Đúng thế, có tiền còn sợ không tìm được phụ nữ sao, hà tất còn muốn
cưỡng bức người ta. Thế này thì xong rồi, sự việc bị làm to lên nên bị tóm
rồi.”
“Bị tóm là đúng, đáng đời! Loại người này ỷ có tiền có thế nên muốn làm
gì thì làm. Bây giờ bị tố cáo tội cưỡng dâm, chờ ngồi tù đi nhé.”
Ban đầu vì chuyện chẳng liên quan gì nên Bạch Lộ không để ý đến tin
tức trên ti-vi. Lúc cầm vài gói mỳ đến quầy thu ngân thanh toán, nghe thấy
những lời bàn luận sôi nổi của người khác, trong lòng cô chợt động. Một ý
tưởng mờ hồ mờ nhạt, tựa như hạt giống nảy mầm từng chút một trong lòng
đất, dần lớn lên thành hình dạng rõ ràng – trái tim đập loạn thùm thụp liên
hồi trong lồng ngực, cô bị chính ý tưởng của mình dọa sợ hãi.
Một tia chớp màu xanh lam lặng lẽ lóe lên, tiếng sấm cực lớn ầm vang,
sau khi sấm chớp qua đi, cơn mưa tích tụ đã lâu cuối cùng cũng tuôn rơi ào
ạt, ngàn vạn sợi mưa long lanh, tựa như vô số giọt nước mắt thương tâm hối
hả chảy xuống trong bóng đêm mênh mang.
Lúc mưa rơi vần vũ nhất, Bạch Lộ đội mưa rời khỏi nhà. Cô hạ quyết tâm
đến khách sạn Hilton một lần nữa. Cô nhất định phải cứu Dương Quang,